Vai trò bảo hộ trong lãnh đạo: Những điều chúng ta quên dạy về kỹ năng mềm

Dữ liệu thúc đẩy các quyết định, bảng điều khiển chi phối các cuộc họp, và thuật toán dự đoán hiệu suất, nhưng không cái nào trong số này tạo ra niềm tin. Các tổ chức đang chi hàng triệu đô la cho các công cụ đo lường sự gắn kết, nhưng hầu hết nhân viên sẽ nói với bạn rằng sự gắn kết bắt đầu từ một điều đơn giản hơn: cảm thấy được quan tâm và theo dõi một cách chân thành.

Cảm giác đó có tên gọi là: sự bảo hộ. Và nó đang dần biến mất khỏi vốn từ vựng về phát triển cá nhân và lãnh đạo. Tại sao?

Nơi khởi nguồn của sự bảo hộ

Tôi đã học được cách bảo hộ người khác từ rất lâu trước khi có được một chức danh. Trong những dãy nhà ở Jersey City, người lớn không gọi đó là cố vấn hay phát triển kỹ năng lãnh đạo. Họ gọi đó là chăm lo cho những người xung quanh. Cả khu phố hoạt động như một thể thống nhất, và trách nhiệm giải trình đã trở thành một phần văn hóa.

Những bài học đường phố đó sau này đã đưa tôi từ các nhà kho đến các phòng họp hội đồng quản trị của các tập đoàn và vào các vai trò lãnh đạo tài chính và chuỗi cung ứng toàn cầu cho các công ty thuộc Fortune 50. Vai trò này sau đó được chuyển đến Deloitte Consulting, nơi tôi giữ vai trò lãnh đạo toàn cầu về chuỗi cung ứng khoa học đời sống trong hơn 20 năm.

Khi mọi người biết bạn đủ quan tâm để bảo vệ sự phát triển của họ, họ sẽ cho bạn nhiều hơn là sự tuân thủ. Họ cho bạn sự cam kết. Trong những năm tháng cuối đời, tôi hạnh phúc, không cô đơn. Tại sao? Bởi vì tôi đã đối xử tốt với mọi người trong suốt cuộc đời mình.

Lý do kinh doanh cho lòng nhân ái

Trong những năm làm tư vấn, tôi đã làm việc với những nhà lãnh đạo nắm vững quy trình nhưng lại thiếu sự hiện diện. Họ có thể đọc bảng cân đối kế toán nhanh hơn cả nhịp tim. Điều làm nên sự khác biệt giữa những người xuất sắc không phải là trí thông minh hay chiến lược. Đó là sự bảo vệ về mặt cảm xúc, bản năng dự đoán, hướng dẫn và che chở cho đội ngũ của mình trong những thời điểm căng thẳng.

Các tổ chức nuôi dưỡng tư duy này luôn vượt trội hơn các tổ chức khác về tỷ lệ giữ chân nhân viên, điểm tin cậy và lòng trung thành của khách hàng. Logic rất đơn giản: Mọi người sẽ ở lại nơi họ được nhìn thấy.

Vai trò người bảo hộ so với vai trò người quản lý

Quản lý chỉ bảo người ta phải làm gì. Vai trò người bảo hộ nhắc nhở họ tại sao điều đó lại quan trọng. Đó không phải là chủ nghĩa gia trưởng. Đó là sự hợp tác. Đó là lựa chọn trách nhiệm thay vì sự thờ ơ.

Một nhà lãnh đạo theo vai trò người bảo hộ sẽ tự hỏi:

  • Tôi có đang làm gương cho những hành vi mà tôi mong đợi không?
  • Tôi có đang bảo vệ thời gian để suy ngẫm và phục hồi không?
  • Nhân viên của tôi có cảm thấy an toàn về mặt tâm lý để nói cho tôi biết sự thật không?

Đây không phải là những câu hỏi dễ dàng. Chúng là những câu hỏi chiến lược giúp ngăn ngừa tình trạng nghỉ việc, kiệt sức và mất động lực rất lâu trước khi các cuộc khảo sát tiết lộ các triệu chứng.

Từ đường phố đến tầm cao toàn cầu: Một nghiên cứu điển hình về sự chuyển đổi

Khi tôi gia nhập Công ty Sản phẩm Trẻ em Johnson & Johnson vào đầu những năm 1980, chúng tôi là một gia đình thu nhỏ trong một tập đoàn.

Những trận bóng sau giờ làm, sự hợp tác chân thành và Tuyên ngôn Giá trị gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Nhiều thập kỷ sau, với tư cách là người lãnh đạo chuỗi cung ứng khoa học đời sống từ Deloitte, phục vụ các công ty dược phẩm và công nghệ sinh học lớn, cùng với J&J một lần nữa, tôi đã chứng kiến ​​điều gì xảy ra khi các giá trị được duy trì: chất lượng được cải thiện, khủng hoảng được kiểm soát và mọi người cùng nhau hướng đến mục tiêu chung.

Sự liên tục giữa cộng đồng, tập đoàn và gia đình là sợi chỉ xuyên suốt cuốn sách của tôi, “Từ Đường Phố Đến Tầm Cao Toàn Cầu”. Nó vừa là hồi ký vừa là bản kế hoạch chi tiết, cho thấy cách thức việc bảo hộ trẻ em từ thời thơ ấu có thể phát triển thành khả năng lãnh đạo cấp cao. Đó là cuốn sách hai trong một, một nửa là hồi ký, một nửa là bản kế hoạch chi tiết, các nghiên cứu trường hợp thực tế liên kết với hồi ký, và hồi ký liên kết với cuộc sống sau khi rời khỏi khu phố.

Dạy những điều không thể dạy

Bạn không thể rèn luyện sự đồng cảm bằng một bài thuyết trình hay vun đắp nó bằng cách thể hiện sự tò mò, kiên nhẫn và lòng dũng cảm. Các nhóm đào tạo và phát triển có thể hệ thống hóa các khuôn khổ, nhưng chỉ có các nhà lãnh đạo mới có thể hiện thân cho chúng.

Sự bảo hộ thể hiện khi một người quản lý thăm hỏi cha mẹ của nhân viên trong bệnh viện, hoặc khi một giám đốc điều hành cấp cao bảo vệ nhóm của mình khỏi những vấn đề chính trị không cần thiết.

Những hành động này không phải là thừa thãi. Chúng là thiết yếu. Chúng dạy văn hóa thông qua hành vi.

Thu hẹp khoảng cách thế hệ

Những người trẻ chuyên nghiệp khao khát sự tự chủ nhưng vẫn cần điểm tựa. Họ đang tìm kiếm những người cố vấn không ra lệnh mà làm gương. Khi họ nói muốn sự cân bằng, họ đang yêu cầu sự bảo hộ mà thế hệ tôi từng coi là điều hiển nhiên, chỉ khác là ở hình thức hiện đại hơn.

Nếu chúng ta đưa nguyên tắc đó trở lại vào cẩm nang lãnh đạo ngày nay, chúng ta sẽ không chỉ giữ chân được nhân tài mà còn khôi phục được niềm tin.

Lời kêu gọi hành động dành cho những người phát triển tài năng

Đối với các nhà lãnh đạo nhân sự và tài năng, câu hỏi rất rõ ràng: Chúng ta đang đào tạo những nhà quản lý, sản phẩm của sự bảo hộ mạnh mẽ hay yếu kém trong quá trình phát triển thời thơ ấu?

Với tư cách là những nhà lãnh đạo, chúng ta đang đóng vai trò là người bảo hộ cuộc sống, hay chỉ đang làm theo sách vở, hay những quy tắc được áp đặt từ cấp trên?

Để xây dựng lại những nơi làm việc bền vững, chúng ta phải dạy các nhà lãnh đạo:

  • Lắng nghe trước khi phán xét.
  • Đo lường kết quả, không phải số giờ làm việc.
  • Làm gương về sự chính trực ngay cả khi phải trả giá.
  • Bảo vệ sự tò mò mạnh mẽ như bảo vệ năng suất.

Sự bảo hộ không phải là hoài niệm. Đó là một chiến lược có tâm hồn.

Kết luận: Nhân văn như một lợi thế cạnh tranh

Trí tuệ nhân tạo có thể thay đổi cách chúng ta làm việc, nhưng chỉ có trí tuệ con người, dựa trên sự chính trực và trách nhiệm bảo vệ, mới quyết định cách chúng ta lãnh đạo. Sự đột phá lớn tiếp theo trong kinh doanh sẽ không phải là về công nghệ.

Nó sẽ là về đạo đức: Sự trở lại với phong cách lãnh đạo bảo vệ cả hiệu quả công việc và con người.

Đó là cách chúng ta sẽ kết nối các thế hệ, khôi phục niềm tin và chứng minh rằng sự thấu cảm và xuất sắc có thể cùng tồn tại trên cùng một bảng cân đối kế toán.

Dịch từ Guardianship in Leadership: What We Forgot to Teach About Human Skills

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Hotline:0967 92 56 56
Nhắn tin Facebook Zalo: 0967 92 56 56 Bản đồ